Đà Lạt xưa – trang kí ức dịu dàng và yên bình


Đà Lat là xưa là đôi ba quán cóc ven đường, trên bày bán đôi chút thức uống ấm nồng, lác đác dăm người ngồi xung quanh, khẽ nhấp ngụm trà, khẽ chuyên trò câu chuyện thời cuộc. Đà Lạt xưa là những dáng người bé nhỏ trong đêm bên những bếp than hồng nướng khoai, nướng bắp.


Đà Lạt xưa mộc mạc trong tà áo dài của cô thiếu nữ lúc tan trường, của chị bán hàng rong ,bà bán xôi cạnh rạp chiếu bóng Hòa Bình. Thanh lịch, dịu dàng có lẽ là nét đáng yêu của con người Đà Lạt xưa. Những cô gái uống nước cao nguyên má bỗng ửng hồng khi tiết trời nắng lạnh, mộng mơ và e lệ  như chính tên gọi mà người đời đặt cho nơi đây. Người Đà Lạt xưa hiền hòa mến khách và yêu thơ nhạc, phải chăng do tiết trời nơi đây hội tụ nhiều yếu tố tốt đẹp khiến cho họ cũng trở nên nhẹ nhàng thanh thoát. 


Đà Lạt xưa là tiếng lộc cộc vó ngựa về đêm và gần sáng còn văng vẳng bên tai lữ khách độc bước trên đường trong sương lạnh. Yên bình, lãng mạn và có chút buồn lãng đãng như sóng nước Xuân Hương lặng lẽ vỗ nhịp vào bờ. Đã tự bao giờ mang tâm sự của những con người nơi đây và lưu giữ yêu thương cho những kẻ trót đem lòng mong nhớ mảnh đất đầy sương phủ. Xuân Hương được ví như nàng thơ của Đà Lạt bởi dáng vẻ cong cong e ấp trong lòng Đồi Cù, mỗi sáng sớm giật mình bừng tỉnh như đứa trẻ con đáng yêu với nét tinh khôi long lanh trong đôi mắt.

Đà Lạt xưa, là những chiều bên khung cửa gỗ nhỏ, nghiêng mình nghe tiếng mưa rơi và lòng thì da diết nhớ. Cái buồn, cái lặng lẽ của nơi đây dường như cũng bắt nguồn từ những câu chuyện tình đẫm lệ chia ly. Đà Lạt khóc, Đà Lạt thương cho những kiếp người ấy, nên cứ mãi trầm mắc suốt trăm năm.


Đà Lạt xưa, là những đồi thông bạt ngàn xanh thẫm, vi vu cùng gió suốt tháng năm, âm thầm nghe đôi tình nhân hò hẹn cuối chiều, để lắng tai cầu nguyện trong tiếng chuông chùa ngân lên mỗi khi trời gần sáng và để cho ai đó phải “ Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo”. Nhờ có thông, mà Đà Lạt mới đẹp tròn trịa như vậy. Và, cũng nhờ có Đà Lạt, mà thông mới trở nên đầy thi vị như thế.

Đà Lạt xưa, biết từ ngữ nào có thể diễn tả cho vừa, cho toát được lên hết những nét đẹp ẩn mình trong nó. Đà Lạt của ngày xưa và ngay nay vẫn như thế, những hình ảnh đó vẫn không mất đi chỉ là bởi quá yêu vùng đất này nên càng ngày cư dân đến đây đông hơn, bởi cuộc sống đô thị nên vắng đi những tà áo dài trong chợ…Nhưng Đà Lạt vẫn còn đó những tâm tư, những ước muốn, những nỗi niềm và cả những điều ta chưa khám phá hết. Mỗi lần đến đây đều để lại cho ta nhiều cảm xúc khó tả, để phải nhớ mong, phải chờ đợi một ngày được trở lại mảnh đất thân yêu này…


Đà Lạt Trong Tôi
Đà Lạt xưa – trang kí ức dịu dàng và yên bình Đà Lạt xưa – trang kí ức dịu dàng và yên bình
7/10 399 bình chọn

Comments