Lạc vào tiên cảnh khi đến với thác Pongour


Lên kế hoạch đi du lịch Đà Lạt mình lên mạng tìm kiếm thông tin cả nửa tháng. Hỏi các forum xem nên đi đâu, ăn uống, ngủ nghỉ thế nào. Vì nhóm mình đi phượt từ Sài Gòn nên tính toán xem đi sao cho tiện nhất. Sau khi tham khảo thì quyết định điểm dừng chân đầu tiên của nhóm là thác Pongour hay còn gọi là thác 7 tầng ở huyện Đức Trọng cách Tp.Đà Lạt 50km về hướng nam trên quốc lộ 20. Từ quốc lô 20 vào đến thác khoảng 7km, qua một bãi cỏ rộng lớn và cái cây cô đơn nổi tiếng trên mạng xã hội.


Thác Pongour có thu vé vào cổng 10.000đ/người. Lần đầu đứng nhìn thác nước hung vĩ cả nhóm ai lấy đều sung sướng hét ầm lên, quả thực rất đẹp. Thác Pongour Đà Lạt đổ từ một vách đá cao hơn 40 xuống một thung lũng. Cái cảm giác lúc nhìn thấy không khác gì xem mấy bộ phim kiếm hiệp phong cảnh hữu tình. Chiều rộng của vách đá hơn 100m với nhiều khe nước chảy từ đỉnh thác xuống, mình đi vào đợt nắng lên nước trong không bị đục. 


 Bao quanh khu vực thác Pongour là những khu rừng nguyên sinh và các bãi đá xen giữa dòng nước. Từng lớp đá như bậc thang nối tiếp nhau khi làn nước chảy qua nhìn như một dải lụa mềm mại uốn lượn. Cũng vì thế mà thác có tên gọi khác là thác 7 tầng. Hai bên đừng đi vào thác là hàng cây thẳng đứng, trên đường đi gặp khá nhiều đôi chọn nơi đây là địa điểm lý tưởng đế chụp ảnh cưới.

Thác Pongour là ngọn thác duy nhất ở Việt Nam có ngày lễ hội rằm tháng giêng hàng năm. Vào thời gian này, các nam thanh nữ tú khắp nơi đổ về đây tham gia lễ hội đầu xuân, đây là dịp để mọi người giao lưu, sống cởi mở, chân tình và tự do tìm hiểu yêu mến nhau.

Thác pongour có truyền thuyết rất hay. Ngày xưa, vùng đất tọa lạc thác Pongour hiện nay có một nữ tù trường người K'Ho rất xinh đẹp tên là Kanai. Nàng Kanai có tài chinh phục các loại thú dữ, trong số đó có 4 con tê giác khổng lồ luôn tuân lệnh của nàng dời don, ngăn suối phục vụ cho cuộc sống người dân trong buôn làng luôn no ấm và hạnh phúc. Khi có chiến tranh xảy ra, cả 4 con tê giác đều xông trận bảo vệ buôn làng. Bỗng một ngày đầu mùa xuân, đúng ngày trăng rằm tháng giêng âm lịch nàng vì bệnh nặng đã trút hơi thở cuối cùng xa lìa trần thế về cõi vĩnh hằng. 4 con tê giác vì thế mà đau buồn không ăn uống cho đến chết. Một buổi sáng bình minh đẹp trời, người dân trong buôn làng bỗng thấy nơi nàng Kanai yên nghĩ hiện lên một ngọn thác sừng sững đẹp tuyệt trần, nước của ngọn thác tung bọt trắng xáo, những tầng đá xếp gọn gàng từ trên xuống dưới cho dòng thác đổ, thì ra cặp sừng của những con tê giác đã hóa thạch làm bàn cho suối tóc của Kanai biến thành làn nước trong xanh đỗ xuống chân thác. Câu chuyện này được kể lại qua nhiều đời như một truyền thuyết về ngọn thác Pongour hùng vĩ và cũng là một lời nhắn nhũ cho sức mạnh đoàn kết, gắn bó bất tử giữa con người và thiên nhiên vạn vật.


Sau này tên gọi thác Pongour là do người Pháp đọc trệch tiếng của người K'Ho bản địa,  Pon-gou có nghĩa là ông chủ của vùng đất sét trắng vì khu vực chung quanh thác Pongour có rất nhiều kaolin, một trong những nền đất đế sản xuất đồ gốm sứ nổi tiếng.

Điểm đặt chân đầu tiên của xứ sở sương mù đã làm mình cảm nhận được vì sao nhiều người yêu Đà Lạt đến vậy. Cảnh vật níu chân người đi, đến rồi lại muốn đến thâm nhiều lần nữa. 

Đà Lạt Trong Tôi
Lạc vào tiên cảnh khi đến với thác Pongour Lạc vào tiên cảnh khi đến với thác Pongour
7/10 399 bình chọn

Comments